Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Để giết một người Mỹ !

 File:US Navy 050116-N-3823K-133 An SH-60B Seahawk helicopter lands to drop off relief supplies to Tsunami victims on the island of Sumatra, Indonesia.jpg
Bạn có thể bỏ qua mẩu tin này trong hàng đống tin tức hàng ngày, nhưng hiện nay có báo cáo cho biết một người nào đó ở Pakistan đã đăng quảng cáo trên báo chí là sẽ trao một giải thưởng cho bất cứ người nào giết được một người Mỹ, bất kỳ người Mỹ nào cũng được.
Vì thế nha sĩ người Úc này ngay ngày hôm sau đã viết một bản thông báo cho mọi người hiểu tường tận người Mỹ là ai, người Mỹ là thế nào, để mọi người có thể nhận diện khi gặp một người Mỹ !
Một người Mỹ có thể là một người Anh, hoặc người Pháp, người Ý, người Ái Nhĩ Lan, người Đức, người Tây Ban Nha, người Ba Lan, người Nga hoặc người Hy Lạp.
Một người Mỹ cũng có thể là một người Canada, người Mễ Tây Cơ, người từ Châu Phi, người Ấn Độ, người Trung Quốc, người Nhật, người Việt Nam, người Hàn Quốc, người H’ Mông, người Khmer, người Thái Lan, người Úc, người Mã Lai, người Iran, người Trung Đông, người Ả Rập, người Pakistan hoặc người Afghanistan.
Một người Mỹ còn có thể là người Comanche, người Cherokee, người Osage, người Blackfoot, người Navaho, người Apache, người Seminole hoặc là con dân của một trong những bộ tộc thổ dân da đỏ bản địa Mỹ trước kia.
Người Mỹ có thể theo đạo Thiên Chúa giáo, đạo Tin Lành, Do Thái giáo, đạo Phật, đạo Hồi.
Sự thật là số người theo đạo Hồi ở Mỹ đông hơn là ở  Afghanistan .
Sự khác biệt duy nhất là ở Mỹ, người ta có thể tự do sùng bái một tín ngưỡng nào đó mà họ đã lựa chọn.
Người Mỹ cũng có thể là một người được quyền tự do không tin vào bất kỳ tín ngưỡng nào.
Chính vì thế mà họ sẽ chỉ phải trả lời trước Thượng Đế, chứ không phải là trước nhà cầm quyền hoặc trước một nhóm vũ trang nào đó tự phong cho mình cái quyền phát ngôn thay cho nhà cầm quyền hay Thượng Đế.
image
Người Mỹ sống trong một đất nước trù phú nhất thế giới.
Cội nguồn của sự trù phú này là ở Tuyên ngôn Độc Lập của họ, thừa nhận rằng Thượng Đế đã ban cho mỗi người cái quyền được tự do mưu cầu hạnh phúc.
Người Mỹ rất độ lượng.
image
Người Mỹ đã chìa tay ra để giúp đỡ tất cả những dân tộc nào cần đến mình trên thế giới, mà chưa bao giờ đòi hỏi được trả ơn.
Khi đất nước Afghanistan bị xâm chiếm bởi quân đội Soviet  20  năm trước đây, người Mỹ đã đến cùng với vũ khí và tiếp liệu giúp cho người dân xứ này đứng lên giành lại đất nước !
Trước ngày 11 tháng 9 định mệnh ấy, người Mỹ đã viện trợ cho dân nghèo  Afghanistan với số lượng nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới.
Biểu tượng quốc gia của Mỹ.
image
Tượng Nữ Thần Tự Do chào mừng những người đói nghèo và kiệt sức, những người đã bị chính quê hương mình từ chối, những kẻ vô gia cư, những người bị dập vùi sau cơn bão tố !
     Thế rồi, sau đó chính họ là những người đã xây dựng nên nước Mỹ của ngày hôm nay !
     Một số người trong số họ đang làm việc tại Tòa Tháp đôi (New York) vào buổi sáng 11  tháng 9 năm 2001, phấn đấu làm sao có được một mức sống tốt hơn cho gia đình của mình !
     Thống kê cho thấy các nạn nhân ở tòa Tháp Đôi (New York) hôm ấy đã đến từ ít nhất 30 quốc gia, nền văn hóa, và ngôn ngữ ban đầu khác nhau, kể cả những kẻ trước kia đã từng giúp đỡ và ủng hộ các tên khủng bố. 
       Vậy bạn hãy cố gắng giết một người Mỹ nếu bạn thực sự phải làm như thế !?
       Hitler đã giết !
       Tướng Tojo của phát xít Nhật cũng đã giết !
       Stalin, Mao Tse-Tung, cùng các tên bạo chúa khát máu khác trên thế giới cũng đã giết !...
Nhưng khi giết hại người Mỹ như vậy tức là bạn đã tự giết hại chính mình !
Vì người Mỹ không phải là một người đặc biệt ở một nơi đặc biệt nào đó trên trái đất này.
Họ là hiện thân cho tinh thần tự do của loài người !
Tất cả những người cùng đề cao tinh thần tự do ấy, cho dù họ ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này thì cũng được xem như là một người Mỹ !
Hãy để thông điệp này bay đi !
Xin hãy để nó bay đi khắp thế giới !
Hãy giúp nó luân chuyển giữa tất cả các bạn bè của chúng ta.
Nó sẽ nói lên tất cả, nói tiếng nói tự do chung cho tất cả chúng ta !
Xin đừng xóa mà hãy gửi nó đi !
Xin cảm ơn tất cả các bạn !
(Lá thư này được viết bởi một nha sĩ người Úc. Biên dịch theo bản gốc tiếng Anh)
 
image
 
To kill an American!
image
You can ignore this message in a bunch of news every day, but there are now reports that someone in Pakistan had advertised in the press is going to give a prize to anyone who kills an American, any American will do.
So an Australian dentist the next day wrote a message for every American who fully understand is, how is the U.S., so people can identify as having an American!
An American may be a British, or French, Italian, Irish, German, Spanish, Polish, Russian or Greek.
An American may also be a Canadian, Mexican, people from Africa, the Indians, the Chinese, the Japanese, the Vietnam, Korean, Hmong, Hmong, Khmer, Thai Lan, an Australian, the Malays, the Iranians, the Middle East, Arab, Pakistani or Afghan.
An American may also be a Comanche, Cherokee, Osage people, the Blackfoot, the Navaho, the Apache, Seminole or is the child of one of the local Indian tribes native Americans before.
Americans can Christians Catholic, Protestant, Jewish, Buddhist, Muslim.
The truth is that some Muslims in America than in eastern Afghanistan.
The only difference is in the U.S., people are free to worship a religion that they choose.
Americans can also be a freedom not to believe in any creed.
Therefore, they will only have to answer before God, not before the authorities or before a certain armed groups styled themselves the right to speak on behalf of God or government.
Americans live in a rich country in the world.
The source of this richness in their Declaration of Independence, recognize that God has given each person the freedom to pursue happiness.
Americans are very generous.
Americans reach out to help all those people who need to their world, which has never been required to repay.
When Afghanistan was invaded by the Soviet army 20 years ago, Americans came with arms and supplies to help the people of this country stand up to regain the country!
Before September 11 fateful, the U.S. aid to Afghanistan with the number of poor people than any other country in the world.
America's national symbol.
Statue of Liberty to celebrate the hunger and exhaustion, those who have been denied their own country, the homeless, those who were buried after the storm die!
Then, then it is they who have built America today!
Some of them are working in the Twin Towers (New York) in the morning September 11, 2001, how can strive to be a better life for his family!
Statistics show that the victims in the Twin Towers (New York) that day came from at least 30 countries, cultures, and different first languages​​, including those who had previously help and support protection of terrorists.
       So you try to kill an American if you really must do so!?
       Hitler killed!
       General Tojo 's Japanese fascists killed!
       Stalin, Mao Tse - Tung, and the other blood-thirsty tyrants in the world have killed! ...
But when Americans kill so you've just killed yourself free!
Because Americans are not a particular people at a particular place on earth.
They embody the free spirit of mankind!
All those who uphold the spirit of freedom, whether they are anywhere in the world is also considered to be an American!
Let this message go flying!
Please let it fly around the world!
Please help it switch between all of our friends.
It will say it all, saying free speech for all of us!
Please do not delete that please send it!
Thank you all!
(This letter was written by an Australian dentist. Compiling the English original)

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Những dòng nham thạch trong thơ Chiêu Anh - http://www.rfa.org

chieu-anh-305.jpg 
Nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn
Courtesy sgtt

Rất nhiều người quan tâm đến thi ca đã tỏ ra bi quan trước hiện tượng thơ Việt Nam khá lâu trầm lắng một cách khó hiểu. Thơ vẫn xuất bản đều đặn dưới nhiều hình thức nhưng trong những thi tuyển ấy người đọc buồn bã nhận ra rằng khó gặp một tác giả vượt ra được chấn song cổ điển của những bài thơ có vần. Và cũng chính người đọc khó tính ấy nhận ra rằng những bài thơ không vần, hậu hiện đại, làm dáng hay tự trói tay mình rồi la lớn cho ra cách khác người còn tệ hại hơn là những bài thơ có dáng dấp của phong trào thơ mới.

Trở về với đời sống thực

Cùng với dòng chảy của thời sự nóng bỏng không ít người làm thơ đã buông hẳn cảm xúc của họ về tình yêu, về những câu hỏi triết học đối với thân phận để trở về với đời sống thực của xã hội. Và trong những bài thơ vội vã, ngồn ngộn sức sống ấy, nhiều nhà thơ đã sống và viết đời sống khác: quan sát, cảm nhận và phát đi những câu thơ đầy lửa.
Thơ dạng này đầy ắp những gào thét thế sự nhưng cũng vì vậy thiếu sự mẫn cảm của những tế bào nằm sâu trong cơ thể của thi ca. Cái được và mất ấy làm nhiều người xao xuyến và không ít trong họ tạm chấp nhận gác bút, hoặc viết blog hay làm một điều gì khác ngoài việc làm thơ.
Thế nhưng cuộc tranh đấu để tồn tại của văn học dù muốn hay không vẫn diễn ra trên đất nước lắm sự kiện chính trị nhưng biến cố văn học thì không hề thấy trong gần hai mươi năm qua. Người ta chỉ còn mong đọc thơ trên một tuyển tập mỏng, được in ấn nghiêm túc và ở đó những con chữ như nói chuyện với người đọc chúng.
Trong điều kiện hiện nay, đọc thơ theo cách ấy thật khó khăn. Thường thì những sản phẩm in phải tốn khá nhiều tiền. Thế nhưng khi in thơ thì niềm hy vọng nhặt lại vốn bỏ ra xem như mua vé xem phim, vé hết hạn ngay khi phim vừa chiếu xong.
Khi muốn đọc thơ hay, người đọc chỉ còn cách tìm chúng ở Internet, nơi khá phức tạp nhưng nếu chịu khó lọc ra cũng sẽ gặp nhiều bài thơ thú vị. Trong trường hợp này chúng tôi muốn nói đến thơ của Chiêu Anh Nguyễn, một cái tên chưa được nhiều người biết nhưng thơ của cô khi đã đọc thì khó giữ được trong lòng mà không giới thiệu cho người khác cùng đọc.
Trên trang Tienve.org, tên của Chiêu Anh Nguyễn nằm kề với những người nổi tiếng khác. Về mục thơ, tác phẩm của Chiêu Anh tương đối ít so với nhiều nhà thơ khác nhưng cái ngồn ngồn bên trong thì không ít chút nào. Có những bài thơ đọc xong và rời khỏi màn hình computer để làm việc khác thì từng câu một lại hiện lên trong đầu, nhảy múa và bỡn cợt với trí nhớ. Đôi khi lẫn lộn giữa các con chữ, đôi khi nhớ hoàn toàn một câu thơ của Chiêu Anh…nhưng câu hỏi nảy sinh là tại sao thơ của cô gái này lại âm ỉ, trăn trở và dai dẳng trong trí nhớ của người đọc như thế?
5306245001_a12d86f7fd-250.jpg
Nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn. Photo courtesy of TranHuuDungBlog.
Giải thích hiện tượng này có thể rất đơn giản. Thơ của Chiêu Anh có sức sống riêng và vì vậy nó động đậy trong trí nhớ người đọc. Cũng không ổn lắm. Rất nhiều bài thơ hay, tràn sức sống nhưng không thể nhớ trọn vẹn nguyên câu khi đọc lần đầu tiên.
Khi đọc một câu thơ rất đỗi bình thường trong bài Không được khóc:
“Con đặt tay mình lên bầu vú vẫn còn hơi ấm
mẹ vẫn hay kể với mọi người con nhay vú mẹ tới chừng bốn tuổi.”
Câu thơ này có làm cho ai trong chúng ta giật mình không? Chúng tôi tin là có.
Cái bầu vú của người mẹ sắp chết ấy mấy ai trong chúng ta có diễm phúc gần gũi và hơn nữa lại lấy tay day day nó như khi tuổi còn thơ. Câu thơ xúc tích lạ thường và nó nằm lại trong trí tưởng của chúng ta là điều không có gì khó hiểu. Bài thơ cứ thế nhẹ nhàng và đau đớn kể lại cái giây phút đắng lòng của Chiêu Anh trước hình hài người mẹ mà nay, cô thấy cũng chính là mình trong đó.

Không được khóc

Con dặn mình như thế trước tấm gương soi khuôn mặt tạc ra từ mẹ
Không được khóc
Khi con cởi chiếc áo bệnh viện để thay cho mẹ chiếc áo lót mỏng màu trắng
Mẹ vẫn thường mặc
Con dặn mình lần nữa
Không được khóc
Cơ thể mẹ hiện rõ dưới ánh sáng ngọn đèn phòng cấp cứu
Bầu ngực, từng lằn bụng nứt, nơi con hoài thai
Nơi đó mẹ đã cưu mang chín anh em con
Nơi đó mẹ đã cho ra đời đứa con gái út cứng đầu ngỗ ngược
Con đặt tay mình lên bầu vú vẫn còn hơi ấm
Mẹ vẫn hay kể với mọi người con nhay vú mẹ tới chừng bốn tuổi
Đứa con gái út bất trị mang toàn bộ tính tình lẫn hình hài mẹ
Vâng, con đã không khóc
Con mặc cho mẹ áo quần lần cuối
Chải tóc cho mẹ lần cuối
Hơi ấm cuối cùng còn lại trên cổ mẹ
Con áp mặt vào
Lần cuối
Ba mươi lăm tuổi đời con lạc mất mẹ
Ngôi nhà đó giờ thành xa lạ
Không nẻo về
Sợi kết nối cuối cùng
Mẹ giận dỗi quay lưng
Mấy anh em con đứa lớn đã gần sáu chục
Mà ngơ ngác nhìn nhau
Giờ biết tựa vào đâu?
Hả mẹ?
Chieu-Anh-Nguyen-o-Dalat-250.jpg
Nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn, ảnh chụp tại Đà Lạt. Photo courtesy of PhốVănBlog.
Ở một bài thơ khác, Chiêu Anh len lén dặn dò chúng ta đừng rời màn hình khi câu thơ chưa chấm dứt. Mà làm sao rời được khi ngay câu đầu tiên của bài thơ đã mở ra một tò mò mới trong ngôn ngữ mà Chiêu Anh dùng. “Tôi xé những ngón tay mình thành ngọn lửa”.
Chữ “xé” mở ra khái niệm rách tơi và có cảm giác của sự đau nhức. Tuy nhiên khi xé ngón tay thành ngọn lửa thì khác. Ngón tay sẽ đau đớn nhưng đau đớn không thành lửa. Sự đau đớn ở dây biến dạng, từ phản ứng sinh lý biến thành phản xạ của tâm lý. Ngọn lửa rừng rực thiêu đốt người khác, vật khác còn khái niệm đau đớn thể xác không thề chia sẻ với bất cứ ai.
Ngọn lửa ấy tràn sang người đọc và đòi bốc cháy. Yếu tố thành công của một bài thơ là không nói cho chính mình. Thơ cần người khác đọc, ngẫm nghĩ, chê khen.

Ngàn lần vẫn em

Tôi xé những ngón tay mình thành ngọn lửa
Bên ngôi nhà màu nâu buồn bã
Khung cửa sổ buông rèm
Em
Bất động
Ngàn đêm như một
Tôi trèo vào em qua trí tưởng tượng
Mười ngón tay
Thắp như mười ngọn đuốc
Săm soi từng đường gân thớ thịt
Trên khuôn mặt
Em
Trầm uất
Em
Rộng lượng
Em thả cơn mê vào tôi
Trôi tuột
Tôi
Cài đôi môi mình trên ngọn đèn khuya
Mấp máy
Rủ rỉ cùng em
Ngàn đêm như một
Tôi sà vào em qua hốc mắt
Cháy bạo cuồng
Cháy tận cùng gan ruột
Người đàn bà không bao giờ biết khóc
Nước mắt
Em
Thành bầu sữa nhỏ
Nuôi những tình yêu khát rốc
Rồi
Đêm
Trên căn phòng màu nâu
Một tượng hình hoài thai trong mắt
Tôi
Đu đưa cùng ngọn gió
Ngoài khung cửa
Chỉ để thấy
Ngàn đêm
Như một
Vẫn là em
Nói thơ Chiêu Anh dễ chia sẻ cũng không hẳn đúng. Nhưng nếu nói ngược lại cũng khó mà thuyết phục. Đâu đó trong thơ của cô có những con chữ phục kích người đọc, phục kích chính những dòng thơ tiếp theo sau nó trong cùng một bài thơ. Những câu chữ xoắn xuýt, trốn đuổi lý thú làm cho chúng ta nhiều khi muốn cảm giác ngơ ngẩn khi đọc thơ cô cứ ở mãi trong người. Bởi, nếu đọc thơ mà cảm thấy ngơ ngẩn, thảng thốt hay ủ ê phiền muộn thì còn gì lý thú hơn?

Ký ức muộn

Em đi tới đầu nguồn
Tìm lại...
Mùa này
Ngã ba sông
Thông lô nhô khấp khởi
Sim chín rục dậy mùi
Những nấm mồ nâu trống hoác
Ngọn đồi rực hoa vàng
Giấc mơ anh cõng em bay trên ngọc lan sau căn phòng chúng ta đánh rơi chiếc chìa khoá duy nhất
Đành yêu nhau bên hàng hiên giữa gạch ngói ngổn ngang
Đêm như dài, sâu hơn chìm trong đáy ly vang uống dở
Anh rót vào em ngày chóng vánh
Tất cả còn treo trên mười ngón tay anh
Em buộc vào đấy một nụ hôn
...
Tháng mười
Của nhiều mùa yêu trước
Cánh ngọc lan sót lại trên chiếc đệm trắng
Rùng mình
Chuyến bay cuối cùng đưa em rời khỏi anh
Lại khởi đầu một dụ ngôn
Chúa giờ này cũng thở dài
Những khải huyền không còn rượt bắt
Chúng ta chạy về hai phía
Giấc mơ triền miên
Lũ mèo hoang tha con đi khắp hẻm chợ
Rao bán suồng sã
Chúng nói tiếng người và cười nhạo hỉ hả
Em còn nghe rõ những thanh âm
Đến tận khi giật mình thức giấc
Chúa thì xa, Phật cũng xa
Chỉ những nỗi đau là thực
Đen thẫm như cánh ngọc lan nằm lại
Căn phòng
Khi chúng ta
Quay đi..
Bài thơ thật ra không khó hiểu hay dễ hiểu. Nó chỉ dễ thương, gây nhớ và ai trong chúng ta hình như cũng đã từng trải qua. Yêu nhau trong những khung đoạn thời gian không nhất định cộng với một nhóm không gian luân chuyển từ thơ mộng, hiện thực tới không tưởng, lãng mạn. Vừa hạnh phúc lại chớm đớn đau. Bài thơ đóng lại bất ngờ với tiếng mèo kêu thảng thốt khiến người đọc hụt hẫng, khó chịu, mà trong cái khó chịu ấy phải chăng chính Chiêu Anh đã gài bẫy chúng ta?
Chiêu Anh không phải luôn sống và viết trong khung cảnh một mình cùng những suy tưởng riêng tư, cô cũng như những người cùng lứa tuổi khác thở chung hơi thở của những ngày Sài Gòn sôi động theo ngữ nghĩa chính trị. Lạc lõng và cảm thấy bị bỏ rơi giữa một thể chế mà nhà thơ cho là trò hề đã khiến thơ Chiêu Anh biến dạng thành những mã số, những tích lũy đầy ắp dấu hỏi về nơi chốn cô đang sống.

Sài Gòn của những trò hề

Những con đường Sài Gòn sáng nay
Dẫn về đâu?
Những dấu chân bị xoá giữa chừng
Những chiếc bóng câm lặng
Những số máy cầm tay không tín hiệu phản hồi
Bạn bè tôi
Ở đâu?
Sáng nay
Sài Gòn đông đúc
Sài Gòn tử khí
Sài Gòn lô nhô sắc phục
Lô nhô những bàn tay sẵn sàng bóp nghẹt thanh quản anh em tôi
Trò hề công lý
Đã chết
Như con đường có chiếc cầu bắc ngang dòng kênh bốc mùi nồng nặc
Đường sá
Nhân quyền
Toà án
Tự do
Dân chủ
...
Sáng nay
Tôi cười như khóc
Hèn
Nhục
Khi tuổi trẻ biểu tình chống Trung Quốc vài năm trước hơn một lần Chiêu Anh đặt câu hỏi “Yêu nước là gì”. Thoạt nghe nhiều người cho là ẩn dụ hay sự giễu nhại của thời đại, tuy nhiên từng lời thơ trong bài “Đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nước” đã mở ra một bài học khác về lòng yêu nước của từng con người và từng chính thể. Ở đó Chiêu Anh cũng như nhiều người trong lớp tuổi cô hụt hẫng khi thấy rằng lòng yêu nước không phải lúc nào cũng được tôn vinh.

Đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nước

Tôi sẽ không biết trả lời bạn thế nào
Thực sự bối rối vô cùng
Nếu bạn hỏi tôi như thế
“Lòng yêu nước”
Dù có dịch ra rất nhiều thứ tiếng
Cũng dễ dàng nhận ra qua thái độ của người nghe lẫn người thốt lên ba từ đẹp đẽ ấy
Thú thực
Tôi cũng tự hỏi mình nhiều lần
Mi có đủ can đảm để cầm súng khi đất nước lâm nguy
Mi có đủ gan dạ để bước đi không do dự khi lãnh thổ VIỆT NAM bị đe doạ bởi lũ ngoại xâm tham lam hèn hạ
Tối thấy mình mỉm cười gật đầu thanh thản
Có lẽ đó là lòng yêu nước
Tôi tạm an tâm với mình
...
Hôm xuống đường
Những người bạn tôi
Những người quen sơ
Và cả những người chưa hề biết mặt
Tất cả đều chung một khí phách
Hừng hực
Tôi gọi đó là lòng yêu nước
Đến khi
Lòng yêu nước của chúng tôi được đáp trả
Bằng những hàng rào chắn
Xe công an dàn hàng ngang với dùi cui tứ phía
Thầy hiệu trưởng doạ nạt sinh viên xuống đường sẽ bị buộc thôi học
Bạn bè tôi có người còn bị bao vây nhà để mời lên phường uống trà nguyên ngày chủ nhật
Hạch hỏi bắt bớ
Theo dõi hành hung
Cốt ý cho lòng yêu nước phải thụt lùi run sợ
Cuối cùng
Lại tự phải hỏi mình
Tôi đang thể hiện lòng yêu nước
Trên lãnh thổ mình
Hay tôi là kẻ di dân
Nhận lấy phần của quê hương kẻ khác
Bây giờ
Xin đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nước
Có lẽ
Tôi sẽ phải cúi đầu bật khóc
Rời những dòng thơ trên màn hình có lẽ điều mà mọi người mong muốn biết chính tác giả nghĩ gì về những bài thơ của mình. Chiêu Anh đã cho chúng tôi cơ hội được nghe nhà thơ bày tỏ. Như một statement, một tuyên ngôn ngăn ngắn của nhà thơ. Hãy mở lòng cùng với Chiêu Anh để chia sẻ những gì mà một nhà thơ có thể nói được:
Có những khoảng thời gian tôi chỉ biết trông chờ vào thượng đế. Số phận là một từ rất mơ hồ, thượng đế cũng vậy, ngài mơ hồ và không hình hài
Có những ngày chèo chống với định mệnh, tôi thích mỉm cười trước gương.
Ý nghĩ đối phó với thương đế luôn làm tôi cảm giác được sự nổi loạn của mình song song với lòng mộ đạo
Tôi là một con chiên đi hoang trên chính mảnh đất của cha mình
Thượng đế ! khó có định nghia nào cho khuôn mặt ngài trong tôi. Những buổi chiều muộn quỳ gối giữa ngôi nhà nguyện nhỏ nhắn quét vôi vàng, khuôn mặt ngài in đậm trong mắt đứa bé gái sớm có những nỗi buồn và lời thánh ngào ngạt hương hoa tháng năm
Baì ca cât lên lảnh lót đẹp tê mê khuôn mặt mẹ Mari . Hàn mạc tử mang trăng vào thơ, mang thượng đế vào thơ mang khuôn mặt trinh nữ vào thơ và chính chàng đã mang thơ vào tôi. Con bé ngờ nghệch lên 10.
Thơ ca , thượng đế, hoa cỏ và sương mù…lương thực chính đã nuôi hồn thơ tôi đi xuyên suốt hơn hai mươi năm sống
Như Sự nổi loạn đáng yêu của nàng Meggie, cố công giành cha Rand ra khỏi tay thượng đế để cuối cùng nàng chả còn gì ngoài sự cô độc
Đôi khi tôi cũng ngỡ mình đã cố công giành giật định mệnh với ngài, thượng đế đáng yêu của tôi. Ngoảnh mặt quay lưng với thơ để sống cuộc đời bình thường như bao nhiêu sinh linh trên tinh cầu này, để rồi một ngày quỵ ngã trước chân ngài, định mệnh của tôi, thượng đế của tôi, chàng thơ của tôi..
Tôi quay về với chính khuôn mặt mình do tay ngài tác tạo
Và đỉnh mù sương không dành cho những đôi chân mang giày gót nhọn
Sự thô mộc của ngôn từ sẽ sáng bừng phía dưới hào quang
Định mệnh đã tác hợp cuộc hôn phối hoàn hảo này
Thượng đế, thơ và tôi !

Tiếng gọi từ cái chết - "Bài viết trích từ trang blog Lê Diễn Đức"

nguoinha-dnv-305.jpg
Gia đình của Anh Đặng Ngọc Viết đang tổ chức tang lễ cho Anh hôm 12 tháng 9 tại Phường Kỳ Bá, Thành phố Thái Bình.

Sự bất công quá mức chịu đựng

Báo Thanh Niên đã tin, lúc hơn 14 giờ ngày 11/9, Đặng Ngọc Viết (sinh năm 1971) đã vào trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Thái Bình, xông vào phòng làm việc của Trung tâm Phát triển quỹ đất Thành phố Thái Bình bắn vào những người đang ngồi làm việc tại đây.
Vụ nổ súng làm ông Vũ Ngọc Dũng (51 tuổi), Phó giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất thành phố Thái Bình, bị bắn vào đầu, được đưa đi cấp cứu và chết tại Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) lúc 19 giờ cùng ngày.
Ngoài ra, 3 người khác cùng là cán bộ của trung tâm này là Nguyễn Thanh Dương (38 tuổi), Vũ Công Cương (23 tuổi), Bùi Đức Xuân (38 tuổi) bị bắn vào đầu phải đưa đi cấp cứu.
Đặng Ngọc Viết đã lên trốn tại một ngôi chùa. Sau đó, một số người dân địa phương đã phát hiện và báo tin Viết đã tự sát. Một nguồn tin cho biết, Viết đã tự sát bằng cách tự bắn vào đầu.
Báo Tiền Phong nói về nguyên nhân mà họ gọi là “do liên quan đến việc giải quyết đền bù đất đai”.
“Cụ thể, cách đây khoảng một tháng, đội giải phóng mặt bằng tiến hành giải quyết đền bù cho một số hộ dân, trong đó có trường hợp của nghi phạm này nhưng gia đình không đồng tình với quan điểm giải quyết của cơ quan chức năng. Nghi phạm này đi làm tại TP.HCM và mới về địa phương được khoảng một tuần”, báo Tiền Phong cho biết.
dnv-1-250.jpg
Công an điều tra hiện trường vụ nổ súng tại trụ sở Ủy ban nhân dân Thành phố Thái Bình chiều ngày 11/9. Courtesy VTC.
Rõ ràng phải có gì khuất tất gây nên sự bất công quá mức chịu đựng, gia đình bị dồn vào đường cùng, thì mới nảy sinh ra hành động trả thù khốc liệt như thế.
Chúng ta đã từng chứng kiến sự bất công này khằp ba miền Trung Nam Bắc suốt hơn hai thập niên qua. Cảnh nông dân ăn nằm vật vã nơi vỉa hè, công viên để khiếu kiện đất đai trở thành bức tranh thường lệ. Bi kịch như nông dân Vụ Bản đeo khăn tang, nông dân Dương Nội bày biện âm binh để đòi đất và giữ đất. Biết bao bà mẹ Việt Nam cầm những tấm bằng "Tổ quôc ghi công" lê lết tìm đến các cơ quan công quyền với tờ đơn khiếu nại trong vô vọng và bất lực.
Người ta đã phải khoả thân để chống đối như hai mẹ con bà Phạm Thị Lài ở Cần Thơ, phải tự thiêu như bà Đinh Thị Kim Liêng, phải nổ súng để bảo vệ thành quả mồ hôi nước mắt của mình như Đoàn Văn Vươn ở Tiên lãng, Hải Phòng...

Mất lòng tin với chính quyền

Cho dù chưa rõ hết ngọn nguồn của việc nổ súng giết chết cán bộ, nhưng nói đến "Trung tâm Phát triển Quỹ đất" là ngay lập tức, trong đầu người ta đã phác hoạ ra được hình ảnh của sự chà đạp và các quan tham dùng luật rừng để ép buộc dân giao đất với những điều kiện phi lý.
Đất đai là máu thịt của người nông dân. Mất đất là mất hết. Đa phần, thậm chí có chút tiền đền bù, nhưng đã quen với nghề nông từ bao thế hệ, cũng chỉ biết ăn xài đến lúc hết tiền là cũng hết cơ nghiệp. Đất hay là chết!
Vì thế mới có âm vang tiếng súng Đoàn Văn Vươn mà vì không chết nên anh phải chịu bản án 5 năm tù. Anh Viết không muốn thế. Anh chọn cái chết!
Anh Trương Ba Không đã viết status trên Facebook:

dnv-2-250.jpg
Người tập trung bên ngoài trụ sở Ủy ban nhân dân Thành phố Thái Bình sau vụ nổ súng chiều ngày 11/9. Courtesy VTC.
"Mình đã khóc khi đọc 6 bài báo về một chủ đề. Khóc âm thầm cho những nỗi đau riêng của những kiếp người kém may mắn so với số đông cộng đồng, nhưng khi chợt biết anh Đặng Ngọc Viết đã tự sát sau khi xả súng vào một nhóm quan chức địa phương Thái Bình, thì mình đã khóc oà thành tiếng cho nỗi đau của cả một xã hội loạn".
Xã hội không loạn sao được khi mà bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan phải kêu lên rằng, giám sát nhiều nơi, thấy chính sách an sinh đến địa phương thì bị “biến dạng”. “Ăn” của dân không chừa chỗ nào, từ tiền bảo hiểm y tế của thương binh đến các cháu nghèo trường dân tộc, liều vắc-xin con con của các cháu cũng bị “ăn”!
Bà Nguyễn Thị Doan đã từng có lúc nói Việt Nam "dân chủ gấp vạn lần các chế độ tư sản", liệu bà có giật mình nhớ lại không?
Quan lớn ăn lớn, quan nhỏ ăn nhỏ, từ trung ương xuống địa phương, bệnh tham nhũng, bớt xén, rút ruột công trình trở thành nạn đại dịch trong hệ thống chính trị. Chính hệ thống "dân chủ gấp vạn lần các chế độ tư sản" này đã tạo ra những đặc quyền, đặc lợi như thế, đã tạo ra một giai cấp thống trị nhẫn tâm và suy thoái như thế.
Xin được thắp nén nhang cho con người bất hạnh Đặng Ngọc Viết.
Bi kịch về cái chết của anh làm lắng đọng một điều tâm đắc: Cuộc sống là vô cùng cao quý, nhưng đôi khi vì những giá trị đích thực của nó, con người buộc phải chết khi không còn nơi nào nương tựa cho pháp lý, không còn lòng tin nào đối với thế lực cầm quyền.
Cái chết của anh là tiếng gọi đánh thức lương tri và tinh thần tranh đấu chống lại bạo quyền của những người còn sống.
Con giun xéo mãi cũng quằn, đó là bài học lớn cho chế độ chuyên quyền, cố vị hiện tại của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Bài viết trích từ trang blog Lê Diễn Đức.

Thống kê Trung Quốc: Hai mặt của sân khấu kinh kịch

Khi muốn che giấu một vết xấu trên thân thể, người ta phải tìm cách che đậy nó. Trung Quốc luôn là một cá tính đầy sĩ diện như thế
Thêm
Xe chở tù nhân trước tòa án nhân dân TPHCM.

Câu chuyện tạm giam ở Việt Nam

Mặc dù pháp luật Việt Nam quy định rõ ràng thời hạn tạm giam bị can, nhưng trong thực tế, thời gian tạm giam có thể là vô hạn định
Thêm
Bìa bộ tiểu thuyết gồm hai cuốn của nhà văn Thiên Sơn (ảnh: Bauxite Vetnam)

Đình chỉ phát hành Đại gia: Nhóm lợi ích can thiệp vào công tác xuất bản?

Cục Xuất bản thuộc Bộ Thông tin-Truyền thông Việt Nam vừa nhấn thêm một lát cắt lợi ích vào thân thể tàn tạ của nền văn học đương thời quốc nội
Thêm

Quá trình chuyển đổi dân chủ tại Việt Nam

Việc cải cách và dân chủ hóa tại Việt Nam là điều cấp thiết. Nhưng câu hỏi được đặt ra là dân chủ hóa theo mô thức nào?
Thêm

Việt Nam: Những tiền đề khủng hoảng

Chưa bao giờ nền kinh tế Việt Nam lại rơi vào tình trạng bấp bênh nguy hiểm như giờ đây, với quá nhiều hệ lụy từ hệ thống ngân hàng và các thị trường đầu cơ
Thêm
Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập trên Quảng trường Ba Đình ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Việt Nam: Cuộc đấu tranh tiếp tục để giành Tự do

Đã 68 năm kể từ ngày 2 tháng 9 năm 1945 sau khi Việt Nam tuyên bố độc lập từ Pháp
Thêm
Hai sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên.

Công lý lạ lẫm sẽ thành quen qua bản án ngày 16 tháng 8 năm 2013

Việc chuyển đổi tội danh của hai sinh viên yêu nước từ tội phạm theo Điều 88 sang Điều 258 còn có một nội dung rất quan trọng
Thêm

Nỗi hổ thẹn của báo chí nhà nước

Gần hết trong hơn 700 tờ báo nhà nước ở Việt Nam vẫn như đang hôn mê trong nỗi hổ thẹn từ tiềm thức đến vô thức
Thêm
Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang phát biểu tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) ở Washington, ngày 25 tháng 7, 2013

Những thủ đoạn nằm sau chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang

Kết thúc chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang, giới phân tích trong và ngoài nước đưa ra nhiều quan điểm, bình luận khác nhau

Nở rộ phòng trọ và ngoại tình ở tỉnh lẻ - http://www.rfa.org



Lượng phòng trọ ở khắp 64 tỉnh thành Việt nam nở rộ trong những năm gần đây, đặc biệt, các tỉnh nằm gần những thành phố lớn như Đồng Nai, nằm giáp ranh Sài Gòn, là nơi có nhiều phòng trọ nhất và cũng là nơi chuyện ngoại tình xảy ra nhiều nhất, đáng buồn là theo quan sát của giới chủ nhà trọ, thành phần ngoại tình lại rơi vào giới cán bộ và giáo viên cao nhất.

Làm giàu nhờ… ngoại tình
Ông Lê Hải, chủ nhà trọ ở thành phố Biên Hòa, Đồng Nai cho chúng tôi biết rằng dãy nhà trọ của ông gồm ba chục phòng, nó thuộc diện lớn vào tốp đầu của nhà trọ, hằng năm, ông thu lợi nhuận từ tháng Giêng cho đến tháng Sáu, sau đó thu nhập bấp bênh, gọi là lượm ba rơi từ tháng Sáu cho đến tháng Chín, và từ tháng này trở đi, nhà trọ của ông nhộn nhịp trở lại, ông tha hồ hái tiền cho đến Tết, vòng quay mở cửa, thu lợi nhuận, tạm ngưng nghỉ rồi lại hoạt động mạnh của mọi nhà trọ trên thành phố Biên Hòa đều na ná như trường hợp ông Hải.
Giải thích cho vấn đề vì sao từ tháng Sáu cho đến tháng Chín, nhà trọ lại bị ế ẩm hơn mọi tháng khác, ông Hải không ngần ngại cho chúng tôi biết, vì những tháng đó rơi vào mùa hè, mọi hoạt động của ngành giáo dục tạm ngưng nên nhà trọ của ông không có những cặp đôi giáo viên, cán bộ ngoại tình đến nghỉ trưa, chính vì thế, nhà trọ ở đây ế ẩm.
Bà Chuyên, chủ một nhà trọ khác ở gần khu di tích Trấn Biên, Biên Hòa, than thở với chúng tôi về sự học của con bà càng ngày càng tuột dốc mà theo bà, nguyên nhân chính là do bà mở nhà trọ. Nhưng bà cũng nói rằng con trai bà không biết ăn chơi như những trẻ hư hỏng khác, bà cũng dạy con khá chỉn chu, ít cho con mình đến nhà trọ vì có thể nhìn thấy những cặp đôi nhỏ tuổi, con bà sẽ hư hỏng.
Bà luôn tin rằng phương pháp giáo dục của mình dành cho con chưa có gì là sai sót, chỉ tiếc là môi trường giáo dục bây giờ quá tệ và không hiểu sao nhân cách giáo viên bây giờ xuống thấp quá. Chính vì chứng kiến cô giáo chủ nhiệm đi ngoại tình với ông chủ tịch phường mỗi trưa ở phòng trọ nhà bà mà con trai bà trở nên chểnh mảng, bỏ bê và chán nản học tập, nhiều lần nó yêu cầu bà chuyển trường hoặc chuyển lớp.
Cũng theo bà Chuyên, hiện tượng ngoại tình trong giới giáo viên là một kích thích rất lớn để giới chủ bỏ tiền ra xây phòng trọ, giải thích cho vấn đề vừa nêu, bà Chuyên nói rằng nếu như xây phòng trọ chỉ nhắm vào mục tiêu khách hàng là các cặp đôi nam nữ muốn khám phá giới tính thì sẽ không bền vì chuyện này chỉ bùng phát nhất thời và thường tốn kém nhiều thứ dịch vụ phụ mỗi khi các cặp đôi này thuê phòng, ví dụ như một cặp đôi qua đêm ở phòng trọ, họ bỏ ra 150 ngàn đồng, ở từ 6 hoặc 7 giờ tối hôm nay mãi cho đến gần 12h trưa mai mới trả phòng, khi họ đi, không quên xả lại một mớ rác và chăn mền họ đã xài qua đều phải giặt giũ trở lại, chi phí cho việc này tốn kém quá nhiều, đó là chưa kể đến tiền điện, tiền nước họ đã xài.
Trong khi đó, những cặp đôi ngoại tình là giáo viên, cán bộ thường đánh nhanh rút gọn theo kiểu du kích, họ bịt khẩu trang kín mít, hẹn nhau giờ giấc, địa điểm, một người đến thuê phòng trước, sau đó chừng 5 phút, người kia đến sau, chui ngay vào phòng, chừng hai mươi phút sau họ trở ra cũng đúng với hành trạng lúc vào.
Tất cả thời gian phục vụ của nhà trọ cho giới này chưa đến nửa giờ, nếu có cặp nào liều lĩnh thì chừng hai giờ đồng hồ, xong việc, họ trả phòng và trả 75 ngàn đồng, nghĩa là bằng 50% tiền qua đêm nhưng không tốn kém thứ gì cả, mọi thứ có thể hơi nhàu nát, chỉ cần cho tạp vụ lên giũ sơ lại là cho người khác thuê. Mà thường thì giáo viên, cán bộ là người có nhiều tiền nhờ dạy thêm, hối lộ nên họ sẵn sàng chi thêm tiền để mua lòng chủ nhà trọ, nhằm đảm bảo bí mật cho họ.
Bà Chuyên kết luận rằng không có gì thú vị bằng cho những cặp ngoại tình thuê nhà trọ, một phòng, mỗi ngày có thể cho đến năm, sáu cặp thuê, kiếm được gấp ba, gấp bốn lần tiền cho thuê qua đêm. Nhờ thế mà giới chủ nhà trọ có thể làm giàu được dễ dàng.

Đạo đức băng hoại, giới trẻ vô vọng

massage-250.jpg
Một điểm Massage trá hình, ảnh minh họa. RFA photo
Một ông tên Kha, làm bảo kê cho 16 khu nhà trọ ở thành phố Biên Hòa, Đồng Nai, khẳng định với chúng tôi là trong một trăm cặp ngoại tình, có ít nhất là ba chục cặp giáo viên ngoại tình với nhau, hai chục cặp là cán bộ ngoại tình với giáo viên, ba chục cặp là cán bộ ngoại tình với cán bộ và hai chục cặp còn lại thuộc về các giới từ buôn bán, làm nhà hàng, khách nhậu trong một quán nhậu nào đó với chủ quán hoặc nhân viên phục vụ bàn, nói chung là thiên hình vạn trạng trong hai chục cặp này.
Ông Kha nói thêm rằng con số ba chục cặp cán bộ mà ông nói hoặc hai chục cặp cán bộ với giáo viên đều là thành phần cán bộ phường, xã, thị trấn hoặc cán bộ quèn cấp thành phố, còn những thành phần cán bộ cao cấp một chút hoặc giới có tiền thì rủ nhau đi khách sạn, ít khi nào đến phòng trọ. Điều làm ông Kha bận tâm nhất là hiện nay là ông chứng kiến quá nhiều sinh viên nữ cặp bồ với những ông cán bộ hoặc kẻ lắm tiền, dắt nhau đi khách sạn, thậm chí có nhiều ông tuy vợ con đề huề nhưng vẫn thuê riêng một phòng khách sạn cho cô bồ sinh viên ở để đi học, ban ngày thì đi học, những ngày cuối tuần hoặc những đêm nhậu say về, các cô sinh viên phải phục vụ cho mấy ông thuê bao phòng.
Có nhiều nữ sinh viên đại học bán công Lạc Hồng, Đồng Nai bị lưu ban vài năm, nhẵn mặt ở các phòng khách sạn và cặp hết ông này đến ông khác vì bị nợ gối đầu tiền khách sạn, nghĩa là quen ăn nhưng không quen nhịn, vốn được sống trong khách sạn, đi học về có người mang thức ăn lên phòng, khỏi phải giặt giũ, khỏi phải làm gì ngoài việc đến lớp, đi chơi, đi du lịch, phục vụ các ông, đến khi các ông bỏ của chạy lấy người thì các cô hụt hẫng, nhưng lỡ sống sung sướng, không thể ra ngoài được nữa, đành phải tìm cho được một ông bồ già khác cưu mang ăn học, tìm chí phí trang trải… Cuộc đời các nữ sinh này mỗi lúc một thêm lún sâu vào hư hỏng, cuối cùng, không có được bằng tốt nghiệp, không còn nhan sắc, lại tìm một ông nghèo hơn lo chuyện phòng trọ qua ngày. Rớt từ khách sạn xuống phòng trọ là một biểu đồ nhan sắc đang xuống dốc, chuẩn bị về quê hoặc đi giang hồ, hoặc đi tu… Nói chung là thiên hình vạn trạng!
Một bảo vệ nhà trọ khác cho chúng tôi biết thêm sở dĩ nhà trọ, khách sạn ở Đồng Nai tồn tại và mau giàu được là nhờ vào các dịch vụ chuyên phục vụ cho các cặp ngoại tình. Và, câu chuyện ngoại tình ở Việt Nam nói chung đang là câu chuyện vừa rất hot nhưng cũng vừa rất kín đáo, tế nhị, nó như một trái phá ngấm ngầm nổ vào đạo đức và phẩm hạnh con người theo nhiều cách.

Nhóm phóng viên tường trình từ VN - http://www.rfa.org