Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Bài hát làm nhiều người rơi lệ - Songs that will bring a tear to your eye .

Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một nghìn năm hay triền miên tăm tối
Tôi không thể ngồi yên
Để ngày sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu - Khi thế giới này đã không còn Việt Nam.
"Anh Là Ai" - Trúc Hồ, Mai Thanh Sơn, Quốc Khanh, Đoàn Phi, & Đan Nguyên.

To whom we hope are concerned,

We are writing to you as fellow songwriters, artists, free expressionists of this great nation in hopes that you will be changed by what you read below and are compelled to help free an innocent expressionist.

Very currently, on December 31st, 2011, a year of music and patriotic passion has ended for a fellow songwriter in Vietnam. 2012 is not looking hopeful for him or any of us who believe in human rights as well as freedom of expression for the country. In light of China and Vietnam's current dispute over the Spratly islands Hoang Sa and Truong Sa, Vietnamese singer/songwriter VIET KHANG had written and shared songs of grief over his country's loss. They've spread rapidly online. His songs titled "Anh La Ai (roughly translates to: 'Who are you?')" and "Viet Nam Toi Dau ('Where is my Vietnam?')" spoke on behalf of the Vietnamese citizens hurting from these current events. He has recently been arrested and imprisoned by the Vietnamese government for said actions. With lyrics that ask, why does my country deserve more bloodshed?, from a patriotic soul, many are outraged that a song written to express love and concern for its country would yield such violent reactions from its own leaders.

In a world where rapists, murderers, and terrorists roam among us, it begs the question, why are these authorities using precious security resources to arrest a patriotic singer/songwriter? VIET KHANG is still currently held in jail, under an accusation unbeknown to us. Above is an English translation to his song "Anh La Ai". We ask, with as much assertiveness as you will allow us, that you take action by passing this letter forward to your sources, writing to national authorities, signing the existing petitions online to 'Free Viet Khang', and using every heard voice within your network to free this silenced artist.
We here in America have the gift of freedom to stand by what we believe in and speak on what is just, so please use that precious right to free your fellow artist. Do what you can and everything you can so that the hope for basic human rights throughout this world does not continue to wither as 2012 has only begun.



ANH LÀ AI (Who are you)
By Việt Khang

May I ask, who are you?
Why arrest me? What have I done wrong?
May I ask, who are you?
Why beat me without the slightest mercy?
May I ask, who are you?
To keep me from protesting
For love of this country, whose people have endured far too much!

May I ask, where are you?
Forbidding me from opposing a Chinese invasion
May I ask, where are you?
Why scold me in the language of my people?

Where is your nationalism?
Why consciously take orders from China?
You will leave a mark to last a thousand years
Your hands will be stained with the blood of our people

I cannot sit still
While Vietnam collapses
And my people sink
Into a thousand years of eternal darkness

I cannot sit still
My children and the next generation deserve a future
Where will our roots be
When Vietnam is no longer in this world?




ANH LÀ AI (Who are you) 

Xin hỏi anh là ai?
Sao bắt tôi tôi làm điều gì sai?
Xin hỏi anh là ai?
Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay?
Xin hỏi anh là ai?
Không cho tôi xuống đường để tỏ bày
Tình yêu quê hương này, dân tộc này đã quá nhiều đắng cay!

Xin hỏi anh ở đâu?
Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu?
Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?

Dân tộc anh ở đâu?
Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?
Để ngàn sau ghi dấu
Bàn tay nào nhuộm đầy máu đồng bào

Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một ngàn năm hay triền miên tăm tối

Tôi không thể ngồi yên
Để đời sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới nay đã không còn Việt Nam 







“ Nước mất mà không biết là bất trí, biết mà không lo liệu là bất trung, lo liệu mà không dấn thân hy sinh là bất dũng ”.
----oOo----

Phản-Động là Ai ? Kẻ Thù của Dân-Tộc VN là Ai ?

-Ai Bắt-Bớ Dân Biểu-Tình chống Ngoại-Bang ?
-Ai Đàn-Áp Đồng-Bào Nhân-Dân VN ?
-Ai Chà-Đạp Nhân-Quyền Nhân-Dân VN ?
-Ai Bán-Đất, Bán-Đảo cho Tàu ?
-Ai Cướp Đất Nhân-Dân, Chùa, Nhà-Thờ ?
-Ai Tham-Nhũng, Bòn-Rút Xương-Máu Nhân-Dân VN ?

Đó là Đảng Cộng-Sản VN Dã-Man, Xảo-Quyệt, Một loại Thú Vật, đội lốt người. 


 

Hồi Ký Của 1 Người Hà Nội

Cho Ai Còn Chưa Sáng Mắt : Hồi Ký Của 1 Người Hà Nội


Hà Nội 2011
Toàn miền Bắc biết được điều “cơ bản” về Xã hội chủ nghĩa là … nói dối! Mọi người, mọi nhà “thi đua nói dối”, nói những gì Đảng nói. Nói dối để sống còn, tránh “đàn áp”, lâu rồi thành “nếp sống”, cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được “rèn luyện” trong xã hội ngục tù, lấy “công an” làm “nòng cốt” chế độ. -Người già Hànội chết dần, thế hệ thứ hai, “xung phong”, “tình nguyện” hoặc bị “tập trung” xa rời Hànội. Bộ công an “quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động”, nên chỉ còn người Hànội từ “kháng chiến” về, “nhất trí tán thành” những gì Đảng … nói dối!
——————————
Hồi Ký Của 1 Người Hà Nội
Nguyễn Văn Luận

Ông Hòa là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, bị Cộng sản bắt đi tù năm 1975, sang Mỹ theo diện HO. Tôi gặp ông tại một tiệc cưới, trở thành bạn, thường gặp nhau bởi cùng sở thích, nói chuyện văn chương, thời thế, dù trong quá khứ ông sống tại miền Nam, tôi ở xứ Bắc.
Một lần tới thăm, cháu Thu Lan, con ông Hòa, hỏi tôi :
“Bác ở Hànội mà cũng đi tị nạn à…?”
Nghe hỏi tự nhiên nên tôi chỉ cười:
“Cái cột đèn mà biết đi, nó cũng đi, … nữa là bác!”
Thực ra tôi đã không trốn thoát được từ lần đầu “vượt tuyến” vào miền Nam. Rồi thêm nhiều lần nữa và 2 lần “vượt biển”, vẫn không thoát. Chịu đủ các “nạn” của chế độ cộng sản trong 27 năm ở lại miền Bắc, tôi không “tị nạn”, mà đi tìm Tự Do, trở thành “thuyền nhân”, đến nước Mỹ năm 1982.
Sinh trưởng tại Hànội, những năm đầu sống ở Mỹ, tôi đã gặp nhiều câu hỏi như cháu Thu Lan, có người vì tò mò, có người giễu cợt . Thời gian rồi cũng hiểu nhau.
Tôi hằng suy nghĩ và muốn viết những giòng hồi tưởng, vẽ lại bức tranh Hànội xưa, tặng thế hệ trẻ, và riêng cho những người Hànội di cư.
Người dân sống ở miền Nam trù phú, kể cả hàng triệu người di cư từ miền Bắc, đã không biết được những gì xảy ra tại Hànội, thời người Cộng sản chưa vận com-lê, đeo cà-vạt, phụ nữ không mặc áo dài.
Hiệp định Geneve chia đôi nước Việt. Cộng sản, chưa lộ mặt là Cộng sản, tràn vào miền Bắc tháng 10 năm 1954. Người Hànội đã “di cư” vào miền Nam, bỏ lại Hànội hoang vắng, tiêu điều, với chính quyền mới là Việt Minh, đọc tắt lại thành Vẹm. Vì chưa trưởng thành, tôi đã không hiểu thế nào là …Vẹm!
Khi họ “tiếp quản” Hànội, tôi đang ở Hải phòng. Dân đông nghịt thành phố, chờ “tầu há mồm” để di cư. Trước Nhà Hát Lớn, vali, hòm gỗ, bao gói xếp la liệt. Lang thang chợ trời, tôi chờ cha tôi quyết định đi Nam hay ở lại. Hiệp định Geneve ghi nước Việt Nam chỉ tạm thời chia cắt, hai năm sau sẽ “Tổng tuyển cử” thống nhất. Ai ngờ Cộng sản miền Bắc “tổng tấn công” miền Nam!
Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hànội học.
Chuyến xe lửa Hànội “tăng bo” tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa. Người xuống Hải phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam,người đi Hànội là con buôn, mang “xăng” về bán. Những toa tầu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tầu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn …
Tới cầu Long Biên tức là vào Hànội. Tầu lắc lư, người va chạm người. Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi:
“Đề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng..!”.
Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu, để rồi phải “học tập” suốt 20 năm, “ngoại ngữ cộng sản”: đấu tranh, cảnh giác, căm thù và … tiêu diệt giai cấp! (Thứ ngôn ngữ này ghi trong ngoặc kép).
Hànội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hànội e dè nghe ngóng từng “chính sách “mới ban hành. “Cán bộ” và “bộ đội” chỉ khác nhau có ngôi sao trên mũ bằng nan tre, phủ lớp vải mầu cỏ úa, gọi là “mũ bộ đội”, sau này có tên là “nón cối”. Hànội “xuất hiện” đôi dép “Bình Trị Thiên”, người Bắc gọi là “dép lốp”, ghi vào lịch sử thành “dép râu”. Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của thiếu nữ Hànội được coi là “biểu hiện” của “tư sản, phong kiến”, biến mất trong mười mấy năm sau, vì “triệt để cách mạng”. Lần đầu tiên, “toàn thể chị em phụ nữ” đều mặc giống nhau: áo “sơ mi”, quần đen. Hãn hữu, như đám cưới mới mặc sơ mi trắng vì “cả nước” không có xà phòng.
Chơi vơi trong Hànội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam. Tôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số “lớp Chín hậu phương”, năm sau sẽ sát nhập thành “hệ mười năm”. Số học sinh “lớp Chín” này vào lớp không phải để học, mà là “tổ chức Hiệu đoàn”, nhận “chỉ thị của Thành đoàn” rồi “phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!”. Họ truy lung … đốt sách! Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn “kiểm tra”, lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang “tập trung” tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt. Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm “phấn khởi”, lời hô khẩu hiệu “quyết tâm”, và “phát biểu của bí thư Thành đoàn”: tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn là … “cực kỳ phản động!”. Vào lớp học với những “phê bình, kiểm thảo … cảnh giác, lập trường”, tôi đành bỏ học. Chiếc radio Philip, “tự nguyện” mang ra “đồn công an”, thế là hết, gia tài của tôi!
Mất đời học sinh, tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì “thành phần giai cấp”, “sổ hộ khẩu”, “tem, phiếu thực phẩm”, “lao động nghĩa vụ hàng tháng”. Đây là chính sách dồn ép thanh niên Hànội đi “lao động công trường”, miền rừng núi xa xôi. Tôi chỉ bám Hànôi được 2 năm là bị “cắt hộ khẩu”, … đi tù!
Tết đầu tiên sau “tiếp quản”, còn được gọi là” sau hòa bình lập lại”, Hànội mơ hồ. Những bộ mặt vàng võ, áo quần nhầu nát, xám xịt, thái độ “ít cởi mở”, từ “nông thôn” kéo về chiếm nhà người Hànội di cư. Người Hànội ở lại bắt đầu hoang mang vì những tin dồn và “chỉ thị”: ăn Tết “đơn giản, tiết kiệm”. Hàng hóa hiếm dần, “hàng nội” thay cho “hàng ngoại”.
Âm thầm, tôi dạo bước bên bờ Hồ Gươm, tối 30 Tết. Tháp Rùa, Cầu Thê Húc nhạt nhòa, ảm đạm, đền Ngọc Sơn vắng lặng. Chỉ có Nhà Thủy Tạ, đêm nay có ca nhạc, lần cuối cùng của nghệ sĩ Hànội. Đoàn Chuẩn nhớ thương hát “Gửi người em gái miền Nam”, để rồi bị đấu tố là tư sản, rạp xinê Đại Đồng phố Hàng Cót bị “tịch thu”. Hoàng Giác ca bài “Bóng ngày qua”, thành “tề ngụy”, hiệu đàn nhỏ phố Cầu Gỗ phải dẹp, vào tổ đan mũ nan, làn mây, sống “tiêu cực” hết đời trong đói nghèo, khốn khổ. Danh ca Minh Đỗ, Ngọc Bảo, nhạc sĩ Tạ Tấn, sau này làm gì, sống ra sao, “phân tán”, chẳng ai còn gặp nhau, sợ thành “phản động tụ tập”.
“Chỉ thị Đảng và Ủy ban Thành” “phổ biến rộng rãi trong quần chúng” là diệt chó. “Toàn dân diệt chó”, từ thành thị đến “nông thôn”. Gậy gộc, giây thừng, đòn gánh, nện chết hoặc bắt trói, rồi đầu làng, góc phố “liên hoan tập thể”. Lý do giết chó, nói là trừ bệnh chó dại, nhưng đó là “chủ trương”, chuẩn bị cho đấu tố “cải tạo tư sản” và “cải cách ruộng đất”. Du kích, công an rình mò, “theo dõi”, “nắm vững tình hình” không bị lộ bởi chó sủa. Mọi nơi im phăng phắc ban đêm, mọi người nín thở đợi chờ thảm họa.
Hànội đói và rách, khoai sắn chiếm 2 phần tem gạo, 3 mét vải “cung cấp” một năm theo “từng người trong hộ”. Mẹ may thêm chiếc quần “đi lao động” thì con nít cởi truồng. Người thành thị, làm cật lực, xây dựng cơ ngơi, có ai ngờ bị quy là “tư sản bóc lột”? nhẹ hơn là “tiểu tư sản”, vẫn là “đối tượng của cách mạng”.
Nông dân có dăm sào ruộng đất gia truyền vẫn bị quy là “địa chủ cường hào”! Giáo sư Trương văn Minh, hiệu trưởng trường Tây Sơn, ngày đầu “học tập”, đã nhẩy lầu, tự tử.
“Tư sản Hànội” di cư hết, chẳng còn bao nhiêu, nên “công tác cải tạo được làm “gọn nhẹ” và “thành công vượt mức”, nghĩa là mang bắn một, hai người “điển hình”, coi là “bọn đầu xỏ” “đầu cơ tích trữ”, còn thì “kiểm kê”, đánh “thuế hàng hóa”, “truy thu”, rồi “tịch thu” vì “ngoan cố, chống lại cách mạng!”.
Báo, đài hàng ngày tường thuật chuyện đấu tố, kể tội ác địa chủ, theo bài bản của “đội cải cách” về làng, “bắt rễ” “bần cố nông”, “chuẩn bị thật tốt”, nghĩa là bắt học thuộc lòng “từng điểm”: tội ác địa chủ thì phải có hiếp dâm, đánh đập, bắt con ở đợ, “điển hình” thì mang thai nhi cho vào cối giã, nấu cho lợn ăn, đánh chết tá điền, hiếp vợ sặc máu …! Một vài vụ, do “Đảng lãnh đạo”, “vận động tốt”, con gái, con dâu địa chủ, “thoát ly giai cấp”, “tích cực” “tố cáo tội ác” của cha mẹ . Cảnh tượng này thật não nùng! Lời Bác dạy suốt mấy mươi năm: “Trung với Đảng, hiếu với dân …” là vậy!
“Bần cố nông” cắm biển nhận ruộng được chia, chưa cấy xong hai vụ thì “vào hợp tác”, “làm ăn tập thể”, ruộng đất lại thu hồi về “cộng sản”.
“Toàn miền Bắc” biết được điều “cơ bản” về Xã hội chủ nghĩa là … nói dối! Mọi người, mọi nhà “thi đua nói dối”, nói những gì Đảng nói. Nói dối để sống còn, tránh “đàn áp”, lâu rồi thành “nếp sống”, cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được “rèn luyện” trong xã hội ngục tù, lấy “công an” làm “nòng cốt” chế độ.
Ở Mỹ, ai hỏi bạn: “How are you?”, bạn trả lời: “I’m fine, thank you”. Ở miền Bắc, thời đại Hồ chí Minh, “cán bộ” hỏi: “công tác” thế nào?, dù làm nghề bơm xe, vá lốp, người ta trả lời: “…rất phấn khởi, ra sức thi đua, lập thành tích chào mừng … các nước anh em!”
Bị bắt bên bờ sông Bến Hải, giới tuyến chia hai miền Nam Bắc, năm 19 tuổi, tôi bị giong về Lệ Thủy bởi “bộ đội biên phòng”, được “tự do” ở trong nhà chị “du kích” hai ngày, đợi đò về Đồng Hới. Trải 9 trại giam nữa thì về tới Hỏa Lò Hànội, vào xà lim. Cảnh tù tội chẳng có gì tươi đẹp, xã hội cũng là một nhà tù, không như báo, đài hằng ngày kêu to “Chế độ ta tươi đẹp”.
Cơ hàn thiết thân, bất cố liêm sỉ, người tù “biến chất”, người tứ chiến kéo về, nhận là người Hànội, đói rét triền miên nên cũng “biến chất”! Đối xử lọc lừa, gia đình, bè bạn, họ hàng, “tiếp xúc” với nhau phải “luôn luôn cảnh giác”. Hànội đã mất nền lễ giáo cổ xưa, Hànội suy xụp tinh thần vì danh từ “đồng chí”!
Nằm trong xà lim, không có ngày đêm, giờ giấc, nghe tiếng động mà suy đoán “tình hình” Ánh diện tù mù chiếu ô cửa sổ nhỏ song sắt, cao quá đầu, tôi đứng trên xà lim, dùng ngón tay vẽ chữ lên tường, “liên lạc” được với Thụy An ở xà lim phía trước.
Thụy An là người Hànội ở lại, “tham gia hoạt động” Nhân Văn Giai Phẩm, đòi tự do cho văn nghệ sĩ, sau chuyển lên rừng, không có ngày về Hànội. Bà đã dùng đũa tre chọc mù một mắt, nói câu khí phách truyền tụng: “Chế độ này chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt!”
Người du lịch Việt Nam , ít có ai lên vùng thượng du xứ Bắc, tỉnh Lào Cai, có trại tù Phong Quang hà khắc, có thung sâu heo hút, có tù chính trị chặt tre vầu theo “định mức chỉ tiêu”. Rừng núi bao la, tiếng chim “bắt cô trói cột”, nấc lên nức nở, tiếng gà gô, thức giấc, sương mù quanh năm.
Phố Hàng Đào Hànội, vốn là “con đường tư sản”, có người trai trẻ tên Kim, học sinh Albert Sarreaut. Học trường Tây thì phải chịu sự “căm thù đế quốc” của Đảng, “đế quốc Pháp” trước kia và “đế quốc Mỹ” sau này. Tù chính trị nhốt lẫn với lưu manh, chưa đủ một năm, Kim Hàng Đào “bất mãn” trở thành Kim Cụt, bị chặt đứt cánh tay đến vai, không thuốc, không “nhà thương” mà vẫn không chết.
Phố Nguyễn công Trứ gần Nhà Rượu, phía Nam Hànội, người thanh niên đẹp trai, có biệt danh Phan Sữa, giỏi đàn guitar, mê nhạc Đoàn Chuẩn, đi tù Phong Quang vì “lãng mạn”. Không hành lý nhưng vẫn ôm theo cây đàn guitar. Chỉ vì “tiểu tư sản”, không “tiến bộ”, không có ngày về…! Ba tháng “kỷ luật”, Phan Sữa hấp hối, khiêng ra khỏi Cổng Trời cao vút, gió núi mây ngàn, thì tiêu tan giấc mơ Tình nghệ sĩ !
Người già Hànội chết dần, thế hệ thứ hai, “xung phong”, “tình nguyện” hoặc bị “tập trung” xa rời Hànội. Bộ công an “quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động”, nên chỉ còn người Hànội từ “kháng chiến” về, “nhất trí tán thành” những gì Đảng … nói dối!
Tôi may mắn sống sót, dù mang lý lịch “bôi đen chế độ”, “âm mưu lật đổ chính quyền”, trở thành người “Hànội di cư”, 10 năm về Hànội đôi lần, khó khăn vì “trình báo hộ khẩu”, “tạm trú tạm vắng”. “Kinh nghiệm bản thân” , “phấn đấu vượt qua bao khó khăn, gian khổ”, số lần tù đã quên trong trí nhớ, tôi sống tại Hải phòng, vùng biển.
Hải phòng là cơ hội “ngàn năm một thuở” cho người Hànội “vượt biên” khi chính quyền Hànội chống Tầu, xua đuổi “người Hoa” ra biển, khi nước Mỹ và thế giới đón nhận “thuyền nhân” tị nạn.
Năm 1980, tôi vào Sàigòn, thành phố đã mất tên sau “ngày giải phóng miền Nam”. Vào Nam, tuy phải lén lút mà đi, nhưng vẫn còn dễ hơn “di chuyển” trong các tỉnh miền Bắc trước đây. Tôi bước trên đường Tự Do, hưởng chút dư hương của Sài gòn cũ, cảnh tượng rồi cũng đổi thay như Hànội đã đổi thay sau 1954 vì “cán ngố” cai trị.
Miền Nam “vượt biển” ào ạt, nghe nói dễ hơn nên tôi vào Sàigòn, tìm manh mối. Gặp cha mẹ ca sĩ Thanh Lan tại nhà, đường Hồ Xuân Hương, gặp cựu sĩ quan Cộng Hòa, anh Minh, anh Ngọc, đường Trần quốc Toản, tù từ miền Bắc trở về. Đường ra biển tính theo “cây”, bảy, tám cây (vàng lá) mà dễ bị lừa. Chị Thanh Chi (mẹ Thanh Lan) nhìn “nón cối” “ngụy trang” của tôi, mỉm cười: “Trông anh như cán ngố, mà chẳng ngố chút nào!” “Hànội, trí thức thời Tây, chứ bộ…!. Cả nước Việt Nam, ai cũng sẽ trở thành diễn viên, kịch sĩ giỏi!”
Về lại Hảiphòng với “giấy giới thiệu” của “Sở giao thông” do “móc ngoặc” với “cán bộ miền Nam” ở Saigòn, tôi đã tìm ra “biện pháp tốt nhất” là những dân chài miền Bắc vùng ven biển. Đã đến lúc câu truyền tụng “Nếu cái cột điện mà biết đi….”, dân Bắc “thấm nhuần” nên “nỗ lực” vượt biên.
Năm bốn mươi tư tuổi, tôi tìm được Tự Do, định cư tại Mỹ, học tiếng Anh ngày càng khá, nhưng nói tiếng Việt với đồng hương, vẫn còn pha chút “ngoại ngữ ” năm xưa. Cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã đến “mức độ” khốn cùng, nên tan nát, thương đau. Khi đã lang thang “đầu đường xó chợ” thì mới đủ “tiêu chuẩn” “xuống thành phần”, lý lịch có thể ghi là “dân nghèo thành thị”, nhưng vẫn không bao giờ được vào “công nhân biên chế nhà nước”. Tôi mang nhẫn nhục, “kiên trì” sang Mỹ, làm lại cuộc đời, nên “đạt kết quả vô cùng tốt đẹp”, “đạt được nguyện vọng” hằng ước mơ!
Có người “kêu ca” về “chế độ tư bản” Mỹ tạo nên cuộc sống lo âu, tất bật hàng ngày, thì xin “thông cảm” với tôi, ngợi ca nước Mỹ đã cho tôi nhân quyền, dân chủ, trở thành công dân Hoa kỳ gốc Việt, hưởng đầy đủ “phúc lợi xã hội”, còn đẹp hơn tả trong sách Mác Lê về giấc mơ Cộng sản.
Chủ nghĩa Cộng sản xụp đổ rồi. Cộng sản Việt Nam bây giờ “đổi mới”. Tiếng “đổi” và “đổ” chỉ khác một chữ “i”. Người Việt Nam sẽ cắt đứt chữ “i”, dù phải từ từ, bằng “diễn biến hòa bình”. Chế độ Việt cộng “nhất định phải đổ”, đó là “quy luật tất yếu của lịch sử nhân loại”.
Ôi! “đỉnh cao trí tuệ”, một mớ danh từ …!

Nguyễn Văn Luận
-
-

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Công an Bắc Giang lại đánh chết người !


Quỳnh Chi, phóng viên RFA, Bangkok

Một người dân ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang đã thiệt mạng sau khi bị cảnh sát đánh trong một vụ cưỡng chế đất cách đây gần một tháng. Quỳnh Chi tường trình:
Những người dân bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình nhằm phản đối lại việc cưỡng chế.


Lộng hành trong các vụ cưỡng chế đất

Người chết tên Nguyễn Văn Hùng, 50 tuổi, ngụ tại xóm 2 thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Ông Hùng vừa tắt thở lúc 4 giờ sáng ngày 26 tháng 1, tức mùng 4 Tết âm lịch sau khoảng hơn 3 tuần cầm cự. Vợ ông Hùng, bà Thân Thị Bình cho biết tình trạng của ông trước khi chết:
“Ông bị đánh từ hôm chính quyền đến cưỡng chế đất. Từ đó ông không ăn được. Ngủ thì ít mà không ăn được, thỉnh thoảng lại ho ra máu, đi tiểu ra máu. Ông đi lại được nhưng ông đi xa được”.
Theo lời người dân ở đây thuật lại, cách đây khoảng 3 tuần, rất nhiều cảnh sát, dân phòng và cán bộ xã, huyện được trang bị dùi cui và chó săn đến thực hiện cưỡng chế đất. Một người dân nơi đây cho biết diễn biến của đợt cưỡng chế:
Ông bị đánh từ hôm chính quyền đến cưỡng chế đất. Từ đó ông không ăn được. Ngủ thì ít mà không ăn được, thỉnh thoảng lại ho ra máu, đi tiểu ra máu. Ông đi lại được nhưng ông đi xa được -    Vợ ông Hùng
“Tôi cũng là một trong những người bị cưỡng chế. Lúc khoảng 6 giờ 30 sáng hôm 23 tháng 12 năm ngoái thì lực lượng cưỡng chế đến và lấy đất. Chúng tôi đem cờ và ảnh Bác Hồ ra để có tính biểu tượng và hy vọng là họ sẽ sợ. Nhưng họ không sợ. Họ dồn hết dân vào, ai chống cự thì bị đánh. Họ xé ảnh, xé cờ. Họ thả chó săn đuổi dân. Vừa công an, vừa dân quân tự vệ…”


Năm 2010- Biểu tình ở Bắc Giang vì công an đánh chết người chiều chủ nhật 25 tháng 7 năm 2010. Công an đang lôi kéo một người (mặc áo đỏ). RFA file
Năm 2010- Biểu tình ở Bắc Giang vì công an đánh chết người chiều chủ nhật 25 tháng 7 năm 2010. Công an đang lôi kéo một người (mặc áo đỏ). RFA file
Đợt cưỡng chế đầu tiên vào ngày 23 tháng 12 năm 2011. Ngày 10 tháng 1 vừa qua là đợt cưỡng chế đất lần hai ở đây.
Theo bà con nơi đây, chính quyền không thực hiện họp dân, cũng không đọc lệnh cưỡng chế trong hai lần cưỡng chế trên. Hầu hết bà con nơi đây sống bằng nghề nông hoặc làm thuê nên không đồng ý với việc cưỡng chế. Theo bà Bình, từ 10 ngày nay, tất cả mấy trăm hộ bị mất đất trong thôn ngày nào cũng thay nhau kéo lên tỉnh biểu tình nhằm phản đối lại việc cưỡng chế.
Ông Nguyễn Văn Hùng và bà Thân Thị Bình có ba người con, trong đó có một người đang nhập ngũ, nhưng chỉ có khoảng 4 sào đất để canh tác. Cho đến đợt cưỡng chế lần hai vừa qua, gia đình đã bị lấy 1 sào đất.
Trong lần cưỡng chế đầu tiên, xót của, ông Hùng xông ra ngăn cản chính quyền và bị đánh. Người dân nơi đây cho biết:
“Anh Hùng đã nhào ra giữ ruộng thì bị nhiều người vào đánh đập đến hộc máu mồm. Tất cả chúng tôi đều trông thấy”.
Theo nguồn tin RFA nhận được, ngoài ông Hùng, còn có 3 người khác nữa bị đánh, trong số họ có hai người trên 60 tuổi, cũng là dân bị mất đất trong đợt cưỡng chế.
Sau khi bị đánh, vì gia đình nghèo túng nên ông Hùng không được đưa đi bệnh viện và chết tại nhà vào sáng sớm nay. Bà Thân Thị Bình cho biết:
Những người dân ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình

Những người dân ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình nhằm phản đối lại việc cưỡng chế. Source TTXVA.org
“Gia đình nghèo túng, lại không có bảo hiểm. Nhà có vài tạ thóc, nếu bán thì không có gì ăn cho nên không đưa ông đi bệnh viện mà mua thuốc dán cho ông”.
Anh Hùng đã nhào ra giữ ruộng thì bị nhiều người vào đánh đập đến hộc máu mồm. Tất cả chúng tôi đều trông thấy      - Một người dân
Được biết, phía chính quyền đã có trưởng thôn và bí thư xã Tiền Phong đến chia buồn cùng gia đình:
“Họ có đến và chỉ động viên tinh thần thôi chứ cũng không thấy nói giúp đỡ”.
Khi được hỏi chia sẻ của gia đình về việc cưỡng chế cũng như cái chết của ông Hùng, bà Bình cho biết:
“Gia đình rất bức xúc nhưng không kêu được vì thấp cổ bé họng. Chỉ biết nhờ các nhà báo và pháp luật mà thôi”.
Dự kiến, ông Hùng sẽ được chôn cất vào ngày mai.
Cũng cần nói thêm, theo báo Dân Việt, huyện Yên Dũng (Bắc Giang) đã có hàng trăm ha đất giải phóng mặt bằng 10 năm nay nhưng đều để hoang và không xây dựng công trình mới. Tuy nhiên, “vừa qua UBND tỉnh vẫn quyết định thu hồi thêm hàng chục ha đất hai vụ lúa để xây dựng nhà máy sản xuất gạch”, theo tờ báo này.
Dự án này của công ty Thạch Bàn, đã được cấp giấy phép chứng nhận đần tư. Và UBND huyện Yên Dũng đã 2 lần tổ chức cưỡng chế thu hồi đất cho dự án này.
Trao đổi với phóng viên báo Dân Việt, ông Nguyễn Thế Cường - Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Tập đoàn Thạch Bàn cho biết vì đất đã giải phóng tuy bị bỏ hoang nhưng giá cao nên phải lấy đất trồng lúa của bà con nơi đây để “giá thành rẻ hơn”. Ông này cũng cho biết, Tỉnh cũng đã đồng ý đề xuất này của công ty Thạch Bàn.


--------------------

Người con gái Việt Nam Đẹp Vô Ngần

 
Hình ảnh đẹp của dân tộc.           danlambao
 
Em ... những Bà Triệu, Bà Trưng, hồn thiêng sông núi
Ta yêu em, như yêu quá những đồng bào ...



Một ngàn lần đẹp hơn những "diva" "hoa hậu"
Em hiên ngang cùng xuống phố biểu tình
"Sash" choàng ngang vai hát vang bài ca yêu nước
Đẹp làm sao em, người con gái Việt Nam!

Áo dài trắng thướt tha ngày yêu nước
Bước em đi gãy đổ những xích xiềng
Cùng với biển Đông thét gầm giận dữ
Cùng với dòng người rầm rập bước đi

Đâu cần biết những tai ương đang rình rập
Em hiên ngang sánh bước với đồng bào
Cùng xuống đường đòi lại biển quê hương
Và giữ từng vuông đất Mẹ Việt Nam di chúc
Em ... những Bà Triệu, Bà Trưng, hồn thiêng sông núi
Ta yêu em, như yêu quá những đồng bào ...


Jason Le 

Những bức ảnh này sẽ mãi mãi đi vào lịch sử 
chống ngoại xâm của dân tộc Viêt Nam.
------------------------
Nhìn cách em ngẩng cao đầu trước mọi thử thách tôi tin rằng Nuớc Việt chúng ta không thể mất.
Những bước chân kiêu hùng của tuổi trẻ Việt Nam
Quý tặng Hoa Hậu yêu nước
"đẹp quá đi thôi, hơn cả sàn catwat,
em hiên ngang, sải bước, ngẩng cao đầu,
không cần diễn em đẹp hơn tất cả
áo tinh khôi chưa vướng bụi hồng trần
mơ ước được làm người đứng thẳng
được nói điều dồn nén trái tim em
hét thật lớn thật xa xa nữa
Hoàng - Trường Sa là của chúng ta
Hoàng - Trường Sa mãi mãi của chúng ta" 

Người Sài Gòn 
22:11 Ngày 24 tháng 7 năm 2011 

Thư ngỏ cho tất cả nhân viên của cơ quan an ninh, dân phòng, du côn, du đảng dưới quyền của đảng Mafia Cộng sản

 
Công An Cộng Sản Việt Nam

P.P (danlambao) Ngày 22/7/2011, sau khi có cuộc nói chuyện “thân mật” với các anh công an phường, công an quận, tôi khóc rung rức, lệ cứ tuôn tràn không sao kìm chế được. Thực ra các anh công an đâu có đánh đập hay quát nạt tôi, tôi khóc vì tôi quá buồn cho vận mệnh đất nước, tôi ức đến nghẹn lời vì những hành động đàn áp người biểu tình của các lực lượng được gọi là Công An Nhân Dân và những lời dọa dẫm không được đi biểu tình nữa. Nhưng lí do chính làm tôi khóc sung mắt vì bố khuyên ngày 24/7 tôi không nên đi biểu tình nữa.



Tổng thống Philippines tuyên bố sẵn sàng dùng sức mạnh quân sự bảo vệ lãnh hải
Tổng thống Philippines Benigno Aquino phát biểu tại Hạ viện, Manila, 25/7/2011.
Hôm nay, 25/07/2011, phát biểu trước Nghị viện Philippines trong thông điệp gửi quốc dân, tổng thống Benigno Aquino đã tuyên bố nước này sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân sự để bảo vệ chủ quyền quốc gia ở vùng biển Tây Philippines.

Tân Chủ Tịch Nước nhấn mạnh quyết tâm bảo vệ chủ quyền biển đảo

Trọng Nghĩa (RFI) - Đúng như dự đoán, trong phiên họp vào hôm nay 25/07/2011 tại Hà Nội, 97,4% đại biểu Quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu tán đồng việc cử ông Trương Tấn Sang, lên làm Chủ tịch nước. Trong các tuyên bố đầu tiên trong cương vị nguyên thủ quốc gia, ông Trương Tấn Sang đã khẳng định tính chất bất khả xâm phạm của chủ quyền biển đảo Việt Nam.

Nghịch lý : Người Việt tha phương, nhường quê hương cho người TQ ?



Đài Tiếng nói nước Nga:

- Người Việt nhập cư bất hợp pháp sang Nga và người Trung Quốc nhập cư bất hợp pháp vào Việt Nam ???




Truyền thông nước ngoài viết về ngày 24/7


Vũ Thị Phương Anh Nào, bây giờ là câu hỏi của tôi: Nếu bạn là người ngoại quốc, khi đọc những bài viết nói trên thì bạn sẽ nghĩ gì về VN nào? Cả về nhà nước, lẫn về nhân dân, các bạn nhé!...


Đáp lời Sông Núi

Âm thanh, hình ảnh hùng tráng, can đảm của người thanh niên cỏng con trai đi biểu tình ngày 12-6-2011 tại Saì Gòn. Bé đang cầm biểu ngữ có nội dung "Hoàng Sa-Trường Sa là của VN. Đả Đảo Tàu Cộng Xâm Lược". Đi kế bên là người vợ trẻ. Chàng hát hăng say bài “Đáp Lời Sông Núi”  của Trúc Hồ giữa phố phường Sài Gòn tất bật.  Đọc thêm »


Cô lập Việt gian, tại sao và bằng cách nào?

VietVoiNhau Trang web Dân Làm Báo đang kêu gọi việc đối phó với Việt gian như sau: “Mỗi người là 1 chiến sĩ thông tin. Vạch trần tội ác hôm nay để ngăn ngừa tội ác ngày mai. Chứng tích của tội ác phải được lưu giữ cho lịch sử mai sau và cho sự phán xét của công lý”.  Đọc thêm »



Một phụ xe bị công an đánh chảy máu đầu


Một phụ xe nhất quyết bảo công an phải lập biên bản rồi mới cho đưa xe gỗ về trụ sở làm việc nhưng đã bị chiến sĩ công an đã dùng vật nhọn cầm trong tay đánh toạc đầu.


Nga vừa về !


Lê Dũng Một anh bạn vừa cho hay : anh vừa về cùng Nga từ Bắc Kinh về Hà nội, nguyên văn đây ạ: Phương Nga đã về... nhưng "bạn" vẫn đạp thẳng lại mặt "ta"! Vâng thế là sau một tuần làm việc, tối qua 22/7 trên chuyến bay VN901 từ Bắc Kinh - Phuơng Nga đã về, mừng lắm chứ, mong lắm chứ! Đọc thêm »


Hình thái nhà nước và quy luật lịch sử


LêPhương (danlambao) - Nhân loại trải qua giai đoạn dài không có nhà nước, lúc đó con người trình độ sản xuất chỉ đủ nuôi sống bản thân. Đến khoảng thiên niên kỷ thứ 3 trước CN, với sự tiến bộ về công cụ sản xuất con người làm ngoài việc nuôi sống bản thân còn có thể làm dư của cải vật chất. thời kỳ này xuất hiện 2 giai cấp: chủ nô và nô lệ. Nhà nước nô lệ đầu tiên xuất hiện phải kể đến nhà nước nô lệ ở Ai Cập, nhà nước nô lệ ở Trung Quốc.  Đọc thêm »


Dậy mà đi!



Xin chào Danlambaovn!

Vậy là chúng ta đã có thêm một ngày chủ nhật thật ý nghĩa, đồng hành cùng nhau xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Hôm nay, bọn mình vẫn phải đi làm vì không được nghỉ chủ nhật. Anh em trong nhóm bọn mình quyết định hẹn nhau đi làm từ 05:00 sáng để đến 08:00 là hết ca, còn kịp giờ ra "điểm G" với mọi người.



Nhận Thức: chìa khóa của Tự Do


Thái Phục Nhĩ (bạn đọc Danlambao) Muốn cho nước nhà có dân quyền và dân chủ thì ít nhất phải hội tụ đủ hai điều kiện. Thứ nhất, nhà cầm quyền hiểu rằng quyền lực trong tay họ là từ người dân mà ra, và thứ hai, người dân nhận thức được quyền và địa vị làm chủ của họ. Hai điều đó quan yếu như nhau, chí ít là phải có điều kiện thứ hai, để điều chỉnh nhà cầm quyền khi họ có khuynh hướng độc tài.



Ngày chủ nhật tuyệt vời




Nguyễn Tường Thụy - ...Mình chọn tấm biểu ngữ mang dòng chữ “Ngụy Văn Thà, hy sinh ngày 19/1/1974 tại Hoàng sa”. Trong các chiến sĩ hy sinh ở Hoàng Sa, mình ấn tượng nhất là Ngụy Văn Thà bởi tấm gương tổ chức cho đồng đội chiến đấu và hy sinh anh dũng của Anh. Mình giơ cao lên quá đầu, hô lạc giọng: “Ngụy Văn Thà bất diệt”. Có người không biết Ngụy Văn Thà là ai, mình giải thích rồi bảo: “Các chiến sĩ hy sinh trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc ở Hoàng Sa chắc chắn sẽ được Tổ quốc ghi công, điều đó không thể khác”...


Tường thuật biểu tình ngày 24-7



Phương Bích - Trong 7 lần tôi tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc thì lần này là đông vui nhất, ít bức xúc nhất mặc dù chả được hô ở trước cửa sứ quánTàu câu nào. Nhưng chả cần, thời buổi này có mà cách nửa vòng trái đất cũng chả ngăn được những tin tức nóng hổi chứ đừng nói gì đến chuyện cách có vài cây số.

CỜ ĐỎ “ĐỨNG ĐƯỜNG” HỎI TỘI CỜ ĐỎ “CẦM QUYỀN” : BÁN NƯỚC TỪ BAO GIỜ ?



Giới thiệu và đánh giá làn sóng “biểu tình và kiến nghị” gần đây trong nước

Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

            Tàu Impeccable của Mỹ là tàu chuyên theo dõi tàu ngầm. Ngày 5 Tháng Ba, 2009, Continue reading

THỐNG NHẤT ĐỂ NÔ LỆ ?



Năm 2008 sau khi giặc Tàu bắn giết 09 ngư dân Thanh hóa trên biển đông , Nhân Sĩ Trí thức & Tuổi trẻ VN đã lập tức xuống đường phản đối bọn giặc Tầu tham tàn phương bắc , nhà cầm quyền cộng sản Hà hội lệnh cho báo chí trong nước dùng cụm từ “tàu lạ” Continue reading

Còn bao nhiêu nữa, những tiếng kêu lạc loài?

Blogger “Điếu Cày” mất tay rồi!  Cái tin đưa ra ngắn ngọn nhưng quả thật đã làm cho tôi chưng hững và ray rức trong nhiều ngày nay trước khi quyết định đưa lên diễn đàn những ý kiến này.  Tôi không quen anh Hải.  Những gì tôi biết về anh Hải có lẽ rất giới hạn và không chừng là không đúng (?) để có thể có những quyết định đúng đắn cho chính mình.  Continue reading

Quỷ Ám – những người bên lề, và câu chuyện Jaycee Dugard


Viết về cuộc biểu tình lần 7 trên quê hương

 Vẫn như mọi lần, cứ tối thứ Bảy từ bên này bán cầu tôi  chực chờ bên máy điện tóan đó đợi tin tức của các cuộc biểu tình từ quê nhà  chống Trung Quốc xâm lăng đưa lên mạng. Continue reading


Tường thuật trực tiếp Biểu tình tại Hà Nội sáng nay 24/7/2011 


6h45’: Trước hai đầu đường Hoàng Diệu dẫn tới ĐSQ TQ đã giăng dây ngăn không cho người vào. Trời Hà Nội mát mẻ sau 1 trận mưa rào nhỏ.7h00’: Trước tượng đài Lý Thái Tổ nơi hình như dự định tổ chức tưởng niệm các liệt sĩ đã hy sinh trong trận Hoàng Sa, chiến tranh biên giới, Trường Sa, toàn bộ khuôn viên bờ hồ trước tượng “Quyết tử cho Tổ Quốc Quyết sinh” không khí thanh bình, không có một bóng công an.TS Nguyễn Quang A cho biết ông

đang bị công an quấy rầy
, “…tối qua có 2 an ninh đến khuyên anh ngày mai không đi biểu tình“. Nhà văn Nguyễn Quang Lập: “Có thể rất nguy hiểm cho bác A. Các bác quen biết bác A nên gần gũi bác ấy trong lúc này“. KTS Trần Thanh Vân: “Anh NQA vẫn lên đường. Đề nghị giữ liên lạc. Nếu có “sự cố xẩy ra”, chắc tuần tới sẽ có chuyện vui? Có điều, ta đừng oán giận mấy đ/c cán bộ tổ dân phố, họ chẳng hiểu truyền thông mạng là gì? Còn báo bán trên sạp? Ôi báo chí lề phải? Báo phục vụ ai nhỉ?“Độc giả Cao Vi Hiển: “Như vậy là Việt Nam ta đã, đang, sẽ có minh quân, có nhiều minh quân rồi bà con ơi ! Đọc lời anh Nguyễn Quang A kể thái độ của anh đối với việc an ninh đến nhà ngăn đi biểu tình sáng nay sẽ rỏ thêm. Xin nói rỏ tôi là đảng viên cộng sản, cán bộ hưu chứ không phải phản động nói đâu nha! Tiến sỹ A kính! Vì quá xa (Kon Tum) chưa có điều kiện chứ nếu ở Hà Nội thì tôi chạy ngay đến nhà anh rồi và sẽ đi biểu tình cùng anh. Tôi sẽ làm, làm tất cả vì tổ quốc, vì dân tộc cùng các anh. Chắc chắn”.Một số trí thức nổi tiếng đã email động viên TS Nguyễn Quang A, như Nhà văn Nguyên Ngọc: “Kiên định và bình tĩnh. Sẵn sàng với mọi tình huống. Rất tin Quang A“. Bác Nguyễn Trung, cựu cố vấn Ban Nghiên cứu của Thủ tướng (Phan Văn Khải): “Mọi chuyện đều có thể xảy ra. Anh QA cần sẵn sàng đối mặt với tất cả, kiên định lòng yêu nước, nhưng dứt khoát đừng để mắc bẫy. Tất cả những người yêu nước đứng bên cạnh anh“.8h00′: Chặn lối vào Sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu.8h05′: Bắt đầu có một số công an, dân phòng trên sân trước tượng Lý Thái Tổ. Tại bãi đậu xe Bờ Hồ có khoảng 5-7 chiếc xe bus trống không, trên mũi xe để tấm bảng “Xe huy động“. Hic! Tức là để hốt người yêu nước đi tưởng niệm các liệt sĩ chớ gì?8h20′: Không khí quanh vườn hoa Lenin đã khá căng thẳng, thấy cả vài bóng Kiểm soát Quân sự, nhiều nhân viên đồng phục áo tím, không biết lực lượng nào.8h30′: Trước tượng Lý Thái Tổ đã có một đám đông khoảng 20 người và một số nhân viên an ninh, công an, trật tự.8h40′: Đám đông nhiều thêm, họ đứng thành vòng tròn tay giơ cao những tờ giấy khẩu hiệu A4, công an loay hoay lúng túng.[LEFT]8h40′: Không khí đang rất náo nhiệt rõ ràng đây là một địa điểm lý tưởng. Nhiều xe công an, xe gắn loa đang thông báo việc tụ tập phải xin phép chính quyền, nếu không sẽ bị xử lý theo pháp luật.8h45’: Đoàn người bắt đầu diễu hành, ước khoảng hơn 200, đặc biệt dân chúng đi qua dừng lại theo dõi rất đông, Họ hô vang khẩu hiệu “Đả đảo Trung Quốc xâm lược!” Rõ ràng cách biểu tình như vậy rất hiệu quả, thay cho hơn 700 tờ báo quốc doanh đang câm lặng.8h50′: Đoàn người đã lên tới khoảng 300 người, rất trật tự, tới Hàng Khay trên vỉa hè phía hồ, xe công an theo vài chiếc, loa inh ỏi, vui như trẩy hội, hiệu quả kinh người.9h00’: Quanh khu vực SQ Trung Quốc vắng như Chùa Bà Đanh. Hic! Nhưng công an vẫn phải bao quanh. Bà con biểu tình yêu nước và nhà nước có…thêm kinh nghiệm!

9h10′: Đoàn biểu tình đang ngang qua Thủy Tạ tiếng hô dậy đất vô cùng náo nhiệt. Xin lỗi bà con, mạng chậm, đưa hình lên không kịp, nhiều quá trời.TS Lê Đăng Doanh email chia sẻ, động viên TS Nguyễn Quang A :”Cám ơn anh Quang A đã chia sẻ thông tin. Có thể nhận định đây là một chiến thuật mới nhằm hạn chế hoạt động của anh. Mong anh cảnh giác, bình tĩnh và hành động cương quyết để tự bảo vệ mình. Chúng tôi luôn ở bên cạnh anh.“TS Tô Văn Trường gửi email cho các bạn bè và TS Nguyễn Quang A: “Đọc ‘diễn văn của Tổng bí thư’, số phiếu bầu ở Quốc hội và thông tin mới nhất, công an đang tìm cách cản trở TS Nguyễn Quang A, một trong các trí thức tên tuổi hàng đầu ở VN có thể đoán được tình hình đất nước sẽ đi về đâu? Chưa có bao giờ trí thức và các nhà báo chân chính lại chịu nhiều thử thách cam go như ngày nay. Nếu những người ‘quét rác’ không phải ‘bới rác’ mà cũng bị ‘kìm tỏa’ thì chẳng còn gì để mà comment!9h20′: Đoàn biểu tình đang ngang qua bãi đậu xe, trước tòa nhà Hàm Cá Mập. Vẫn hô vang khẩu hiệu “Đả đảo Trung Quốc xâm lược“. Xe công an chạy theo lóc nhóc, cả xe mô tô cảnh sát giao thông với loa phóng thanh trên ô tô dẹp đường.9h25′: Ngang qua Cầu Thê Húc. Số người xem chừng đông hơn nữa, hô cả khẩu hiệu: “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh“, hiệu quả cổ động cực kỳ ‘ấn tượng’, nhiều phóng viên phương Tây, các khách du lịch ngoại quốc quan sát, chup hình rất đông, cho một kinh nghiệm: không đâu biểu tình hiệu quả bằng Bờ Hồ Gươm (hic! Trừ … Lăng … nha!)9h30′: TS Lê Đăng Doanh gọi điện, rất lo lắng, cho biết ông gọi cho TS Nguyễn Quang A mà không thấy nghe máy, ông hỏi có thấy TS Quang A ngoài đó không. Theo BS thì, với tình hình này TS Quang A không nhất thiết phải ra, không khí đang tưng bừng, thành công lắm rồi. Chúng ta còn phải “Trường kỳ kháng chiến (chống bành trướng Bắc Kinh)…” cơ mà. Hơn nữa, cũng nên “chiều” nhà chức trách một chút thông cảm họ đang xính vính quá, mà thói đời thì ai cũng biết (lúng) túng (dễ) làm liều!9h35′: Quanh khuôn viên SQ Khựa đã vắng bóng công an nhưng vẫn ngăn đường qua cửa sứ quán Trung Quốc.9h40′: BS vừa gọi điện cho TS Nguyễn Quang A, nhưng không thấy ông nghe máy Nhân đây xin nói thêm: GS Chu Hảo và TS Nguyễn Quang A bữa qua cho biết, mấy ngày nay điện thoại di động của các ông rất hay bị chặn chiều gọi đi.Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc vừa cho biết, tình hình Sài Gòn đang “im ắng”. Rất đông an ninh, nên các nhóm biểu tình không thể ráp với nhau được.9h50′: Nhà báo VVT từ trong Nam điện cho biết: ông vừa gọi vô nhà TS Quang A, vợ TS cho biết cháu nó vừa đưa ông ấy ra thì công an chặn giữ ông ấy, giờ gọi điện không thấy trả lời. Như vậy là TS Nguyễn Quang A đã bị giữ trái phép?9h51’: Nguyễn Văn Phương cho biết: “đoàn biểu tình đã đi 1 vòng quanh Hồ Gươm. Không thấy TS Nguyễn Quang A có mặt. Đoàn biểu tình đông khoảng 500-600 trăm người. Có 2 phụ nữ mặc áo dài. 9h50, vợ TS A cho biết, anh A đi từ sớm. Cháu chở anh A ra khỏi nhà khoảng 10m thì bị công an giữ anh A, cháu quay xe về nhà báo tình hình. Hiện giờ vợ anh A chưa liên lạc được với chồng, không biết số phận anh ra sao, rất lo lắng”.10h00’: Gọi điện cho TS Quang A, ông cho biết đang trong đoàn biểu tình đã đi được 2 vòng. Hic! Ơn đảng ơn chánh phủ.Độc giả Đăng Quang tường thuật bổ sung: “Tường thuật bổ xung vài chi tiết thấy trong cuộc BT hôm nay với ABS.Tôi đi gần những hàng đầu đoàn BT,khoảng 10h kém thì thấy TS Nguyễn Quang A vượt lên phía đầu đoàn,trả lời phỏng vấn của nữ phóng viên nước ngoài(Ông nói tiếng Anh?vì ồn ào tôi không rõ)đến 10h15,ông rời đoàn BT,vòng ra ngoài nói chuyện với 1 cảnh sát áo xanh vài phút(có ảnh),sau không thấy ông nữa,có lẽ ông xuống phía cuối đoàn nói chuyện với 1 số nhân sĩ,khi đoàn về chỗ tượng đài Cảm tử lại thấy ông.-Tiếp đó,LS Lê Quốc Quân trả lời phỏng vấn nữ phóng viên bằng tiếng Pháp.-Có 1 cháu bé khoảng 2 tuổi ngước nhìn bác Trí Hải chơi đàn,Phạm Xuân Nguyên kiệu cháu này hẳn lên đầu(có ảnh).Một bác trai đội mũ phớt trắng đưa cho bác Trí Hải miếng sâm ngậm để tăng lực.Quá đã(Có ảnh).Lúc đến tượng đài Cảm tử,thật cảm động khi không biết ai đã đặt 1 bình nước và 1số cốc nhựa gần đó,xế ra vỉa hè để kô làm ảnh hưởng tới đoàn,nhưng có lẽ vì vậy mà ít người biết để lấy uống.-khoảng 11h kém,chị Hằng tay cầm cốc nước,trả lời trước camera và 1,2 người nữa,có lẽ là nhân viên An Ninh.Thấy thái độ chị rất đàng hoàng,phát biểu mạch lạc,nhân viên công vụ gật gù,không tỏ phản ứng gì.Nhiệt liệt hoan hô chị Hằng .Nhiệt liệt!Nhiệt liệt!Nhiệt liệt.”10h20′: Kẹt cứng tuyến phố Lê Thái Tổ mặc dù đường đôi Chiếc loa trên xe Cảnh sát vẫn ra rả Nghị định 38CP “Cưỡng chế người có hành vi vi phạm … “Hiện có 1.229 độc giả đang vào blog xem cập nhật tin tức biểu tình. 10h25′: Đoàn biểu tình tiếp tục hướng về Thủy Tạ không khí vẫn cực kỳ sôi động. Du khách ngồi trên những chiếc xe điện du lịch chạy quanh Bờ Hồ tha hồ ngắm, chụp hình. Hề hề! Sẽ có hàng trăm “nhà báo nhân dân” thay cho đám báo quốc doanh đang ngậm miệng.Đã có bức hình đầu tiên của TS Nguyễn Quang A sau khi đào thoát khỏi vòng tay của các đ/c “công an nhân dân“. Bên phải là Blogger Gốc Sậy-TS Nguyễn Hồng Kiên“Tội đồ … yêu nước” đang kể với ký giả ngoại quốc về cuộc đào thoạt nghẹt thở của mình? Khác chính kiến, nhưng cùng hy sinh vì dân vì nước – họ phải được vinh danh như nhau




10h30′: Có cả các cháu bé xíu, các cháu thiếu nhi đeo khăn quàng đỏ Hu hu! Các vị đại biểu Quốc hội đâu rồi ta? Có nhìn thấy gì không? Tội quá!



Xuân Bình, Nhà báo tự do, từng nổi lên trong cuộc biểu tình chống bành trướng Bắc Kinh năm 2007 khi cùng con trai tham gia (cũng như Nhà văn Trang Hạ, cùng con gái). Nhưng mấy cuộc biểu tình qua, không thấy anh. Nghe nói anh đã ký giấy không tham gia biểu tình? Bữa nay chắc chỉ đi “tác nghiệp”?10h35′: Khoảng 300 người đi ngang nhà hàng Thủy Tạ, vẫn liên tục hô vang khẩu hiệu “Đả đảo Trung Quốc xâm lược!”
Có lẽ đây sẽ là bức hình đẹp, ấn tượng nhất cho cuộc biểu tình tuyệt diệu ngày 24/7/2011